Tuy nhiên, không phải vi phạm nào cũng được phép áp dụng hình thức xử lý kỷ luật sa thải, thực tế có nhiều trường hợp sa thải không đúng pháp luật dẫn đến lợi ích của người lao động bị xâm phạm. lúc này công ty mới có quyền yêu cầu bồi thường về thời Bạn thân mến! nguyên nhân để yêu thương một người chỉ có một nhưng vì sao để chia tay thì lại có rất nhiều, và không phải lúc nào chia tay cũng vì hết yêu. Chia tay nhiều lúc chỉ vị cả nhì muốn đối thủ được hạnh phúc. Bởi không phải cứ yêu thành tâm là sẽ nhận Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng. Muốn thấy cầu vồng thì phải biết chấp nhận những cơn mưa. Nếu cái gì cũng đạt được một cách quá dễ dàng bạn sẽ không biết trân trọng và đáng quý. • Có quyền đẩy ngã Chia Tay Không Phải Tận Thế giá cực tốt, hoàn tiền 111% nếu hàng giả, nhiều mã giảm giá hôm nay, freeship, giao nhanh 2h. Tác giả Susan J. Elliott đã giúp hàng ngàn khách hàng và độc giả có được đời sống tình yêu tốt đẹp sau đổ vỡ. Giờ đến lượt bạn. Giá sản phẩm Không may thì trở nên tiêu cực, thất vọng, chán nản và mất lòng tin. Đớn đau nhất là thứ lấp lánh kia mà ta hằng tin tưởng là vàng mà chẳng phải là vàng. Tình bạn vàng lấp lánh lúc dư dả. Tình yêu vàng lấp lánh thuở nguyên sơ. Thậm chí nhiều người kết hôn bằng lòng tin anh ấy là vàng mười mà mình may mắn có được. Cho đến khi đứt gãy! Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Yên lặng ngồi một lát, Trương Ngữ Nặc từ trong phòng ra ngoài, "Chị Khương, nếu chị có việc gì thì lại liên lạc với em. Một lát mẹ em đi chơi mạt chược về lại bắt gặp chị..."Khương Từ đứng lên, xách túi của mình lên, dừng chốc lát, chợt nhỏ giọng hỏi "Ngữ Nặc, Lương Cảnh Hành từng tới tìm mọi người sao?"Trương Ngữ Nặc ngẩn ra, "Vâng, chính là ngày chị thi tốt nghiệp trung học năm ấy, sau khi mẹ em đi tìm chị không bao lâu... Chú ấy đến bệnh viện , nói chuyện một lúc lâu với cha em."Khương Từ vội hỏi "Anh ấy nói gì?"Trương Ngữ Nặc lắc đầu, "Em ở bên ngoài, nghe không rõ.""Vậy... Chị có thể vào hỏi chú Trương một chút không?”Trương Ngữ Nặc khẽ cắn môi, lắc đầu một cái, "Sợ rằng không tiện."Khương Từ rũ mắt xuống, yên lặng đứng chốc lát, "... Vậy quấy rầy em rồi."Vẻ mặt Trương Ngữ Nặc chán nản, tiễn Khương Từ đến Từ dừng chân lại, tay siết túi sách, há mồm mấy lần, cuối cùng không nói khi ra cửa, cô đi rất nhanh. Ánh nắng gay gắt chiếu lên da thịt, đầu run lên từng tới cửa chung cư, trước mặt chợt vọt đến một chiến BMW, Khương Từ nhìn lướt qua, sững sờ, ngồi trên tay lái phụ rõ ràng là Lưu Á vội vàng xoay người đi về hướng ngược lại, vậy mà hiển nhiên Lưu Á Phân đã nhìn thấy cô. Xe chạy nhanh đến, đến trước người cô phanh gấp một cái. Lưu Á Phân chui ra khỏi xe, nhanh chóng chạy đến kéo cánh tay Khương Từ lại, "Mày tới đây làm gì? !"Trong lòng Khương Từ hoảng hốt, nhưng cũng không dám nói dối, "Tôi tới xem một chút.""Có gì để nhìn? Còn ngại làm hại chúng ta chưa đủ thảm đúng không?"Trên người bà có một mùi nước hoa nồng nặc, trộn lẫn với mùi mồ hôi, lại còn bị ánh nắng chiêu lên, càng tỏa ra mùi khó ngửi, xông thẳng vào trong mũi. Dạ dày Khương Từ đột nhiên quặn lên, lập tức che miệng lại, vuốt ngực nén buồn nôn Á Phân vội vàng bỏ tay ra, lui về phía sau nửa Từ ngồi xổm xuống, nôn khan một lúc lâu, hơi phải giảm bớt, ngửa đầu nhìn Lưu Á Phân, "Có phải dì đã nói, Lương Cảnh Hành uy hiếp chú Trương, bảo ông ấy đừng tới tìm tôi nữa hay không?"Lưu Á Phân hừ lạnh một tiếng, "Không phải buổi sáng tao vừa nói với mày sao?""Vậy cụ thể Lương Cảnh Hành đã nói cái gì? Uy hiếp thế nào?"Lưu Á Phân sửng sốt."Nếu như bây giờ tôi gọi anh ấy tới đây, bà có thể đối chất với anh ấy không?"Lưu Á Phân tức giận, "Khương Từ, mày có ý gì? Mày cảm thấy tao lừ mày hả? Mày đã đến đây rồi, cũng nhìn thấy hiện tại mỗi ngày chúng tao trôi qua như thế nào. Tao không muốn mày phụ trách, mày xem ra còn ngược lại đi trách cứ chúng tao vu oan nó?"Khương Từ chậm rãi đứng lên, có lẽ mặt trời quá nóng, làm trước mắt cô dần trở nên trắng xoa, "Cho nên, tôi gọi anh ấy đến, chúng ta nói rõ ràng."Lưu Á Phân vặn lông mày, "Người nào mẹ nó còn rảnh rỗi mà nói chuyện với mày! Mày với vị kim chủ của mày rắn chuột một ổ, nam trộm nữ xướng, định hợp tác lừa tao đúng không? Mày thử vuốt lương tâm mà nói cho tao biết, tình cảnh hôm nay của Trương Đức Hưng, có phải do cha mày làm hại hay không?"Trước mắt Khương Từ tựa như bị bao phủ một tầng lụa trắng, ánh nắng gay gắt chiếu vào, đâm vào mắt mờ mịt phát đau, đầu choáng váng nặng nề, trong dạ dày một hồi dời sông lấp biển. Cô cảm thấy chắc là bị cảm nắng rồi, tự nhiên không có tinh lực tranh luận với Lưu Á Á Phân thấy sắc mặt cô trắng bệch không có chút huyết sắc nào, vừa rồi lại còn nôn khan, chỉ sợ cô sinh ra bệnh gì, đổ thừa lên đầu mình, vội vàng lên ô tô, nghênh ngang Từ cắn răng, bước chân không có sức mà đi đến một chỗ dưới gốc cây, lấy điện thoại di động ra, gọi điện thoại cho Lương Cảnh người cô càng ngày càng nặng nề, cuối cùng ngồi bệt xuống khó thở, tựa như có một tảng đá lớn đè lên, không thở được; trong óc ong ong vang lên, một tiếng mạnh hơn một tiếng, không còn nghe thấy âm thanh gì khác biết qua bao lâu, thân thể cô đột nhiên nhẹ nhàng, chao đảo trong chốc lát, cả người ngã lên một chỗ mềm mại. Một thứ lạnh như băng dán lên trên trán, một cái tay mở nút cổ áo giúp một lúc lâu, hô hấp của cô cuối cùng cũng trôi chảy mấy phần, nhấc mí mắt nặng trĩu lên, lại đối diện với một đôi mắt giận mắt chủ nhân mím môi không nói một lời, dùng nước suối xối ướt khăn lông, để cho cô nằm trong lòng ngực mình, vén áo cô lên, dùng sức lại tỉ mỉ lau mồ hôi trên lưng cho giác ướt dính cuối cùng cũng biến mất, hơi lạnh thổi vào, rất nhanh bốc hơi lên. Cô vừa muốn thở một hơi, cằm dưới bị một bàn tay nắm được, ngay sau đó trong miệng bị nhét một cái ống hút, "Uống." Cô không khỏi làm theo, hút một hơi, mùi vị trong thanh mát trong miệng, là mùi lá dâu thơm mát."Uống hết!"Giọng nói không giận tự uy, cô không khỏi rụt cổ một cái, làm nhanh, cả người cô bị để nằm ngang, nằm ở ghế sau một lát, hơi sức trên người cuối cùng cũng trở lại, triệu chứng choáng váng ù tai cũng dần dần biến Từ chống người ngồi dậy, lại thấy Lương Cảnh Hành ngồi gần cửa sổ, ánh mắt nặng nề nhìn chằm chằm vào hơi chột dạ, khẽ gọi một tiếng "Chú Lương...""Gọi ông tổ cũng dụng!" Lương Cảnh Hành nhíu chặt mày, "Em bao nhiêu tuổi rồi hả? Cũng sắp làm mẹ rồi, vẫn còn tùy tiện như vậy!"Khương Từ bĩu môi, "... Làm mẹ thì không còn nhân quyền sao.""Lặp lại lần nữa?"Khương Từ gãi gãi mũi một cái, quả thật không dám tiếp vuốt râu hùm nữa, "Thật xin lỗi...""Em nói đi, tới chỗ này làm gì?"Khương Từ ngồi nghiêm chỉnh, "... Em tới tìm Trương Ngữ Nặc."Lương Cảnh Hành cau mày, "Tìm cô ấy làm gì?"Khương Từ cắn cắn môi, "... Buổi sáng đến bệnh viện em có gặp Lưu Á Phân..."Lương Cảnh Hành sững sờ, lập tức ngắt lời cô, "Sao em không nói cho anh?""Vậy tại sao anh không nói cho em?" Khương Từ khẽ ngẩng đầu lên, "Sau khi em chấm dứt kì thi tốt nghiệp trung học, anh đi tìm Trương Đức Hưng đúng không?"Lương Cảnh Hành chân mày nhíu chặt, "... Lưu Á Phân nói cho ngươi?""Bà ta nói... Những bà ta nói, em không tin, cho nên em muốn đích thân điều tra rõ ràng.""Tại sao em không trực tiếp hỏi anh?" Lương Cảnh Hành nhìn cô chằm Từ há miệng, "Cái này không thể trách em! Trước kia em hỏi cái gì anh cũng không nói, bao gồm cả chuyện Đàm Hạ, anh cũng không chủ động nói cho em biết. Chú Lương, có phải đầu tiên anh nên nghĩ lại một chút, tại sao em không trực tiếp hỏi anh hay không?"Lương Cảnh Hành giận quá hóa cười, "Ý của em là, đây là lỗi của anh?""Dù sao cũng không phải lỗi của em!" Cô nhìn vẻ mặt Lương Cảnh Hành hơi hòa hoãn, từ từ dời đến bên cạnh anh, dùng giọng nói mềm nhũn hỏi anh "Vậy anh nói cho em biết, anh đã nói gì với Trương Đức Hưng không?"Cổ áo áo cô vẫn còn mở rộng, từ góc độ này nhìn, có thể nhìn thấy một đường cong phập phồng trắng như tuyết. Lương Cảnh Hành xoay mắt đi, mặt không thay đổi kéo cổ áo cô lại, "Ngồi yên!"Khương Từ cười hì hì một tiếng, cả người ngồi thẳng."A Từ, đầu tiên anh hỏi em, em cảm thấy Trương Đức Hưng hoàn toàn trong sạch sao?"Khương Từ sửng Cảnh Hành chợt đứng dậy, lấy một túi công văn để ở ghế trước, lấy một tập văn kiên bên trong ra, đưa cho Khương Từ, "Em có thể xem một chút, trong chuyện của cha em, bản thân Trương Đức Hưng phải phụ trách bao nhiêu."Khương Từ cầm lấy xem, vẻ mặt dần dần nặng nề."Phương án góp vốn là do một mình Trương Đức Hưng đề ra, báo cáo ông ta đưa cho cha em đã che giấu rất nhiều tin tức, làm cho toàn bộ phương án hỏng bét. Thương nhân làm việc, nào có tuân thủ quy tắc 100%, cho nên sau khi cha em cân nhắc, đồng ý ký tên. Sau đó sự tình bại lộ, cha em quyết định đẩy Trương Đức Hưng ra chịu trách nhiệm. Phạm tội kinh tế, tìm một luật sư giỏi, phán không được mấy năm. Bên ngoài khơi thông quan hệ, căn bản là chuyện lớn biến thành chuyện nhỏ. Nhưng không ngờ có người đâm Trương Đức Hưng bị thương, cha em cũng theo đó mà gặp chuyện không may... Cho nên, chuyện như vậy dĩ nhiên cha em cũng có trách nhiệm, nhưng cũng không phải như em nghĩ, Trương Đức Hưng hoàn toàn chịu tiếng xấu."Lương Cảnh Hành nhìn Khương Từ một cái, "Dĩ nhiên lúc anh đi gặp Trương Đức Hưng thì những tài liệu này còn chưa tra được. Anh chỉ phỏng đoán, thăm dò chút ý tứ của Trương Đức Hưng, như thật như giả nói vài câu, đáp ứng cho ông ấy một khoản tiền. Trương Đức Hưng đồng ý rất nhanh, cho nên phỏng đoán của anh đúng tám chín phần mười, sau liền bắt tay vào thu thập chứng cớ."Khương Từ thật nhanh hỏi "Anh cho ông ấy bao nhiêu?"Lương Cảnh Hành dừng một chút, "Ba trăm vạn." Khương Từ khiếp sợ, "Nhưng em thấy trong nhà Trương Ngữ Nặc...""Ba trăm vạn, mời một hộ lý, chăm sóc Trương Đức Hưng đến lúc qua đời cũng dư dả. Nhưng tiền này..."Khương Từ trong lòng rét lạnh, "Bị Lưu Á Phân phung phí?"Lương Cảnh Hành gật đầu, "Anh sợ bà ta lại đến tìm em gây rối, một mực chú ý động tĩnh của bà ta. Bà ta tìm một tên đàn ông trẻ tuổi, đem tiền cho người nọ làm ăn, toàn bộ thua lỗ hết rồi."Trong lòng Khương Từ nhất thời khó chịu, vì Trương Ngữ Nặc — e rằng cô đối với những việc này không biết gì cả, cũng vì Lương Cảnh này, không biết dấu diếm cô bao nhiêu chuyện, lại đều là vì cô mà tính toán. Cô trước kia nhất định là gì đó che mờ mắt, mới cho là Lương Cảnh Hành không yêu cô — thật ra là bởi vì yêu cô, cho nên mới ẩn nhẫn trầm mặc như Cảnh Hành lại mở miệng, "A Từ, anh nghĩ em đã hết tình hết nghĩa rồi."Khương Từ cúi đầu trầm mặc hồi lâu, chợt nói "Khu Hà Vương Động lúc nào thì giải tỏa?""Nửa năm sau khời công.""Các khoản đền bù, em định cho Ngữ Nặc toàn bộ."Lương Cảnh Hành nhìn cô một hồi lâu, "Tùy em."Khương Từ cười cười, vẻ mặt cũng là tư lự, "Lần này, em thật sự là một chút tài sản cũng không có.""Ai nói?"Khương Từ giương mắt nhìn anh."Em còn có anh, tiền đẻ ra tiền, bảo đảm cả đời này em đều dùng không hết."Khương Từ cười, "Nghe thế nào giống như quảng cáo trên trình hình vậy."Lương Cảnh Hành đanh mặt, "Chuyện như hôm nay, về sau không được phép xảy ra nữa. Đi đâu cũng phải xin phép anh, nếu không anh cho người theo sát em 24/24.""... Người mang thai thì không còn nhân quyền rồi hả?!""Tạm thời thì không có."Khương Từ tức giận, "Em đã chờ lại đợi, anh sắp xếp kiểm tra sức khoẻ, sắp xếp cho em dọn nhà, sắp xếp người phục vụ... Cái gì đều đã sắp xếp xong rồi, nhưng chuyện quan trọng nhất đâu?"Vẻ mặt Lương Cảnh Hành vô tội, "Chuyện quan trọng nhất gì?""Anh..."Lương Cảnh Hành cười một tiếng, nhíu mày, đưa tay nắm lấy tay của cô, nhét vào trong túi quần mình."Anh làm gì đấy..." Lời còn chưa dứt, đầu ngón tay đụng phải vật gì cưng cứng."Tự móc ra.""Chuyện này... Chú Lương, ban ngày ban mặt, móc thứ đồ có tính thương vong cao như vậy, không tốt lắm đâu?""..."Khương Từ cười, hô hấp không tự giác mà chậm lại, đem thứ kia nắm vào lòng bàn tay, rút tay mắt cô chăm chú, chậm rãi mở tim nhảy lên kịch liệt, tựa như thủy triều lên, tràn đầy căng căng, khó chịu lại ngọt bạch kim, khảm bên trên cũng không phải là kim viên đá thạch lựu đỏ*, đỏ tươi ướt át, giống như đang rực cháy.*Granat hay đá thạch lựu, là một nhóm khoáng vật silicat với công thức hóa học tổng quát là A3B2SiO43, trong đó A = Ca+2, Mg+2, Fe+2, Mn+2; B =Al+3, Fe+3, V+3, Cr+3.[ Hoàn chính văn ] Ebook Yêu Không Phải Lúc của tác giả Minh Khai Dạ HợpNội dung Tình duyên đô thị, 1 vs 1Convert ngocquynh520; Raw Ốc Vui vẻEditor bồcônganhLương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao?Đại Thúc vănNhân vật chính Khương Từ, Lương Cảnh HànhPhối hợp diễn Trần Giác Phi, Hứa Tẫn HoanLời Editor Giới thiệu không chi tiết, vì thế mình mượn lời đề cử trên một wordpress chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế, gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc truyện. Qua tháng năm, nhiệtđộ của thành phố Sùng liên tục tăng lên, Lương Cảnh Hành vừa dạy học ởtrường, vừa chuẩn bị khai trương công ty mới của chị gái mình, bận rộnđến mức chân không chạm đất, lại còn phải bớt thời gian đến trường họcthu thập cục diện rối rắm cho cháu ngoại Trần Giác tứ trung thành phố Sùng là trường học số một của tỉnh, nhưng sau khi mộtvũng bùn như Trần Giác Phi bị nhét vào bằng của sau, không những nókhông tiến bộ được chút nào, mà ngược lại càng lúc càng giống bùn loãngkhông xây được tường. Mọi người cũng không hi vọng gì nhiều vào nó, chỉcần nó ngoan ngoãn học hết trung học sau đó sẽ đưa tai họa này sang Mĩdu học. Vậy mà cái yêu cầu nhỏ này, Trần Giác Phi cũng coi như gióthoảng bên tai, luôn luôn gây rắc rối. Nếu không phải hiệu trưởng nể mặt mũi nhà tài trợ lớn , thì đã sớm đuổi học Trần Giác Phi từ tám trăm năm trước sáng, sau khi Lương Cảnh Hành làm xong giấyphép, lái xe đến công ty xem tiến độ trang hoàng một chút, cơm cũng chưa kịp ăn, lại vội vàng đến trường phòng vào giữa trưakhông một bóng người. Trần Giác Phi cà lơ cà phất ngồi ở trước bàn làmviệc, ngón tay đang nghịch cái cây xanh được đặt trên bàn giáo viên chủnhiệm. Vừa nhìn thấy Lương Cảnh Hành, lập tức đứng dậy, thân thiết gọimột tiếng “Cậu”.Lương Cảnh Hành lấy tay ngăn mặt hắn lại “Quay về ghế ngồi đi.”Trần Giác Phi cười hì hì “Cậu ăn cơm chưa?”Lương Cảnh Hành không thèm trả lời mà hỏi “Giáo viên chủ nhiệm của cháu đâu?”“Đi căn tin rồi.” Trần Giác Phi không ngồi yên được, hai tay đặt trên thành ghế giống như kẹo kéo xoay đến xoay đi. Lương Cảnh Hành đạp chân cậu“Cháu lại gây ra chuyện tốt gì rồi?”“Hì.” Trần Giác Phi lộ ra hàng răng trắng bóc “Lần này là cháu bị oan.”Trần Giác Phi ngồi nghiêm chỉnh, nhìn Lương Cảnh Hành “Ban ba có một nữsinh, vẻ ngoài tương đối xinh đẹp, cháu muốn kết bạn với cô ấy, nhờngười nói gần nói xa mà cô ấy vẫn không quan tâm. Hôm qua mới chặn côlại trên đường… Vậy mà vẻ mặt cô ta lại giống như cháu giết cả nhà cô ta vậy, trừng mắt nhìn cháu, dđi òng qua người cháu. Trong lúc tức giận,cháu mới nói vài câu rồi xông lên nắm đuôi tóc cô kéo lại, vậy mà cô tanâng tay lên cho cháu một cái tát-cậu không tin thì nhìn xem, trên mặtcháu vẫn còn vết đỏ này.”Trần Giác Phi đưa mặt lên lại bị LươngCảnh Hành ghét bỏ đẩy ra “Sau đó, không biết cô gái này lại phát bệnhgì, về nhà cạo tóc đi. Hôm sau đi học mang một cát đầu bóng loáng. Thành tích học tập của cô ta rất tốt, còn là đối tượng được các thầy cô quantâm. Thầy giáo hỏi chuyện , kết quả…”“Kết quả thế nào?”Trần Giác Phi bĩu môi “Cô ta nói cháu quấy rối tình dục.”Lương Cảnh Hành liếc cậu một cái “Vậy cháu đã nói cái gì với cô ấy?”Trần Giác Phi ấp hừ nhẹ “Theo như cậu thấy thì cháu không hề bị oan uổng chút nào.”Trần Giác Phi kêu lên “Không phải,cháu chỉ là nói vài câu không dễ nghethôi sau, sao khuỷu tay cậu lại hướng ra bên ngoài chứ?”LươngCảnh Hành đang muốn giáo huấn hai câu, thấy thầy Tiền chủ nhiệm lớp đẩycửa tiến vào. Anh hàn huyên vài câu với thầy Tiền, sau đó nói thẳng vàochủ đề chính “Việc này vốn là lỗi của Trần Giác Phi, nó đồng ý xin lỗi, cần thiết thì tiến hành bồi thường.”Thầy Tiền thấy Lương CảnhHành linh hoạt như vậy, theo phép tắc cũng dạy bảo vài câu “Chủ nhiệmban ba đã dẫn người lại đây, hai người chờ một chút.”Trần Giác Phi ghé vào tai Lương Cảnh Hành nói “Không phải chứ, xin lỗi ở văn phòng á?”Lương Cảnh Hành vẫn ngồi yên “Sao lúc quấy rối người ta cháu không nghĩ đến hậu quả?”Một lát sau, cửa văn phòng bị đẩy ra, một giáo viên lớn tuổi đeo kính bướcvào, đi theo sau là một nữ sinh mặc đồng phục với ba màu đỏ, trắng, đen. Cô gái hạ bả vai, đầu cúi thật thấp, chỉ chừa lại cho mọi người cái đầu hoang tàn bóng Cảnh Hành đẩy Trần Giác Phi “Đi qua xin lỗi mau.”Trần Giác Phi không tình nguyện bước lên phía trước, lẩm bẩm một mặt anh trầm xuống “Nói to lên.”Trần Giác Phi biết nếu người cậu này mà nổi giận còn kinh khủng hơn bất kìai, cũng không dám vuốt râu hùm, ngoan ngoãn lớn tiếng nói “Thật xinlỗi.”Bả vai đang hạ thấp của cô gái lúc này mới nâng lên mộtchút, chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng dừng lại trên mặt Trần GiácPhi “Tôi nhận lời xin lỗi của cậu nhưng sẽ không tha thứ cho cậu.”Đôi mắt đen nặng nề nhìn, không mang bất kì cảm xúc gì, giống như hai viên ngọc thủy Cảnh Hành nhất thời ngẩn người, nhìn chằm chằm, cuối cùng cũng tintưởng cô gái chỉ còn cái đầu da xanh trước mắt này là Khương Từ đã mấytháng không Từ cũng nhìn thấy Lương Cảnh Hành, miệngcô khẽ nhếch, nhưng cuối cùng cũng không nói câu gì, mặt không thay đổirời ánh việc giàn xếp ổn thỏa, Lương Cảnh Hành dắt TrầnGiác Phi đi, Khương Từ đi đằng sau bị giáo viên chủ nhiệm kêu lại“Khương Từ, tiện thể em mang tài liệu tiếng Anh về đọc đi.”Bước chân anh hơi dừng một chút, nhưng cũng không quay cầu thang, Lương Cảnh Hành đột nhiên dừng chân “Trần Giác Phi, cháu tự lăn đi ăn cơm đi.”Trần Giác Phi ngẩng đầu nhìn anh “Vậy cậu đi đâu?”“Cậu còn có việc.”“Việc gì?” Trần Giác Phi nhìn anh “Cậu? Cậu không quay lại đưa cho phí đềnbù tổn thất gì đó cho nữ sinh kia chứ? Cháu nói thật với cậu, cô ta cũng không dịu dàng yếu đuối như vẻ bề ngoài đâu. Có lần 4 nữ sinh nhốt côta trong WC mà cũng không chiếm được chút lợi ích nào trên người cô ta…”Ánh mắt Lương Cảnh Hành trầm xuống.“…Cô ta là học sinh nghệ thuật, luôn đi theo một họa sĩ học vẽ tranh, họcphí cũng không rẻ, mỗi năm khoảng mười vạn, nhưng ba mẹ cô ta đều đãchết, thật không biết tiền bạc đến từ đâu…”“Trần Giác Phi!”Trần Giác Phi ngạc nhiên.“Mười mấy năm ăn học của cháu đều vất cho chó ăn rồi hả? Lại học đâu cái thói chửi bới thanh danh của người khác?” Lông mày nghiêm túc của anh trầmxuống, đôi mắt hẹp dài nhìn chăm chú vào mặt cậu, ánh mắt như kết băng,bình tĩnh đến dọa cùng Trần Giác Phi cũng thấy sợhãi, lập tức im lặng, lùi về phía sau một bước “Cháu… cháu đi ăn cơmtrước, cậu, cậu đi làm việc đi.” Nói xong, chân như bôi mỡ chạy như bayxuống cầu khi không còn nhìn thấy Trần Giác Phi nữa, Lương Cảnh Hành xoay người, lập tức ngẩn hành lang cách đó không xa, Khương Từ ôm một tập sách bài tập, lẳnglặng đứng đó. Không biết đã đứng đấy bao lâu, cũng không biết đã ngheđược những bước lại gần, cúi đầu nhìn cô “Đã lâu không gặp.”Khương Từ hơi hạ ánh mắt “Ừ.”Lương Cảnh Hành định nhận lấy chồng bài tập trên tay cô, Khương Từ lại nghiêng người né tránh “Không sao đâu. Không nặng.”Lương Cảnh Hành không khỏi đánh giá với ba tháng trước, thân hình cô càng thêm gầy yếu, khuôn mặt tái nhợtnhư tờ giấy. Nếu không phải tạo hình cái đầu trọc thêm buồn cười, cảngười lộ vẻ bệnh khí dày đặc “Cô… thời gian qua thế nào?”“Vẫn tốt.” Khương Từ nhìn mũi chân, giọng nói bình thản.“Nhìn tinh thần cô không được tốt. Có phải bị bệnh không?”“Không có.” Khương Từ khẽ lắc đầu “Chỉ là nghỉ ngơi không được tốt thôi.”Sao Lương Cảnh Hành lại không nhận thấy từ đầu đến chân cô đều lộ ra vẻkháng cự, nhưng anh càng muốn làm như không biết, tiếp tục hỏi “…Kinhtế có gặp khó khăn gì không?”Ngón tay Khương Từ khẽ động nhẹ, tiếp tục lắc đầu “Không có.”Lần này, cũng không đợi anh hỏi tiếp, cô ngẩng đầu nói “Anh Lương, cảm ơn sự quan tâm của anh.”Cô nhìn thoáng qua chuông báo “Giờ nghỉ trưa cũng sắp hết, tôi về lớp học trước.”Lương Cảnh Hành nhìn cô, gật mắt Khương Từ hạ xuống, đi lướt qua người anh, từng bước từng bước đixuống cầu thang. Bộ đồng phục thể dục trên người cô giống như bao tảithô ngu xuẩn, càng làm thân hình cô thêm gầy Cảnh Hành không khỏi nghĩ đến hình ảnh lần đầu gặp đó sự nghiệp của cha cô là Khương Minh Viễn lửa mạnh thêm dầu. KhươngMinh Viễn dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, đầu tiên là bán cặp lồngđựng cơm, sau đó là vật liệu xây dựng, trong tay có chút tiền, bắt đầukiêng kị người khác coi mình là “nhà giàu mới nổi”. Sau đó học đòi vănvẻ, trình độc của ông ta cũng tương đối sâu, đạt đến độ siêu phàm, ngoài sưu tầm đồ cổ, tranh chữ, kết bạn với người có học, nhà thơ, còn để cho Khương Từ theo học một họa sĩ nổi tiếng. Đối với quyết định này, Khương Minh Viễn hết sức tự đắc, thậm chí vào sinh nhật của Khương Từ còn tổchức một buổi đấu giá bức tranh của con gái, tuyên bố tiền đấu giá đượcsẽ để giúp đỡ những thanh niên bần cùng có chí lớn làm họa khi buổi đấu giá bắt đầu, Khương Từ xuất hiện. Cô gái 15 tuổi mặc lễphục màu trắng, mái tóc đen dài được búi thành một búi tóc thanh nhã,khi ngẩng đầu nói chuyện với người khác, giống như một con thiên ngavươn chiếc cổ kiêu cùng bức tranh được bán với giá 23vạn, Khương Từ rụt rè cảm ơn, cả người lộ ra vẻ kiêu ngạo, nhưng lại làhào quang phát ra từ bên trong, làm người đối diện cũng không cảm thấychán cũng không nghĩ được một người thô bỉ học đòi vănvẻ như Khương Trí Viễn lại sinh được một cô con gái làm cho người ngườikhen ngợi như năm ngắn ngủi qua đi, thời thế thay đổi,hòn ngọc quý năm xưa, hôm nay lại rơi vào hoàn cảnh này, không khỏi làmcho người ta thương Từ đi vào lối rẽ, hoàn toàn biến mất trong tầm mắt. Lương Cảnh Hành châm một điếu thuốc, không quân tâmmình đang mặc Âu phục, khuỷu tay chống lên lan can đầy rêu lặng biến mất trong chốc lát, không còn nhìn thấy hình ảnh Khương Từ ởtầng dưới. Lương Cảnh Hành di chuyển ánh mắt, nhìn cô đi thẳng vào tòanhà đối diện, lại biến mất, sau đó lại xuất hiện trên hành lang tầng cô ôm tập sách đi qua, dọc đường có không ít nữ xinh ngó ra nhìnquanh rồi chỉ trỏ, nhưng lại không có ai đến nói chuyện cùng Từ vẫn ngẩng đầu bước đi, giống như một nữ thần thong thả mà kiên định tiến về phía lúc hoảng hốt, anh giống như nhìn được hình bóng Khương Tử năm 15 tuổiấy. Lương Cảnh Hành chớp mắt, đem điếu thuốc trong tay bóp nát, ném vàothùng nghĩ, lúc này đứa cháu ngốc kia của anh thật sự đúng là coi tiền như rác. Tác giả Thể loại Ngôn TìnhNguồn DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái FullSố chương 59Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Nội dung Tình duyên đô thị, 1 vs 1Số chương 57 chương + 2 ngoại truyệnConvert ngocquynh520; Raw Ốc Vui vẻEditor bồcônganhLương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao?Đại Thúc vănNhân vật chính Khương Từ, Lương Cảnh HànhPhối hợp diễn Trần Giác Hứa Tẫn HoanLời Editor Giới thiệu không chi tiết, vì thế mình mượn lời đề cử trên một wordpress Nữ chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế, gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc Không Phải LúcTác giả Minh Khai Dạ HợpThể loại Ngôn TìnhNguồn DĐ Lê Quý ĐônTrạng thái FullSố chương 59Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Nội dung Tình duyên đô thị, 1 vs 1Số chương 57 chương + 2 ngoại truyệnConvert ngocquynh520; Raw Ốc Vui vẻEditor bồcônganhLương Cảnh Hành, anh đã lớn hơn em một giáp, còn muốn để em chờ nữa sao?Đại Thúc vănNhân vật chính Khương Từ, Lương Cảnh HànhPhối hợp diễn Trần Giác... Phi, Hứa Tẫn HoanLời Editor Giới thiệu không chi tiết, vì thế mình mượn lời đề cử trên một wordpress Nữ chính giống như một bông hoa sen thanh lãnh đầy ngạo khí, lại tài hoa, vẽ tranh rất đẹp. Dù gia cảnh thất thế, gia đình không còn ai, bản thân chưa tốt nghiệp, nhưng cô nhất định không chịu cúi đầu, không nhận bất kì sự giúp đỡ vô duyên vô cớ nào. Ai dây vào cô đều không có kết quả tôt. Ví dụ như anh cháu trai của nam chính, lỡ đụng vào đầu tóc cô, trêu ghẹo cô vài câu liền bị cô cáo xâm hại, còn bản thân thì cạo trọc chính hơn nữ chính một giáp, ban đầu giúp nữ chính vì cha cô từng có ơn với anh, nhưng dần bị cái tính quật cường, xa lánh mọi người, cô đơn đến tội nghiệp của nữ chính thu tình của hai người trải qua nhiều sóng gió, muốn biết tiếp xin mời đọc truyện. Danh sách chươngChương 1 Mở đầuChương 2 Màu cam kiên cường 1Chương 3 Màu cam kiên cường 02Chương 4 Màu cam kiên cường 03Chương 5 Màu cam kiên cường 04Chương 6 Màu cam kiên cường 05Chương 7 Màu cam kiên cường 06Chương 8 Sắc cây dương 01Chương 9 Sắc cây dương 02Chương 10 Sắc cây dương 03Chương 11 Sắc cây dương 04Chương 12 Sắc cây dương 05Chương 13 Sắc cây dương 06Chương 14 Sắc cây dương 07Chương 15 Sắc cây dương 08Chương 16 Sắc cây Dương 09Chương 17 Sắc cây Dương 10Chương 18 Quả lựu đỏ 01Chương 19 Quả lựu đỏ 02Chương 20 Quả lựu đỏ 03Chương 21 Quả lựu đỏ 04Chương 22 Quả lựu đỏ 05Chương 23 Quả lựu đỏ 06Chương 24 Quả lựu đỏ 07Chương 25 Quả lựu đỏ 08Chương 26 Quả Lựu đỏ 09Chương 27 Quả lựu đỏ 10Chương 28 Quả lựu đỏ 11Chương 29 Quả lựu đỏ 12Chương 30 Quả lựu đỏ 13Chương 31 Màu đỏ tía 01Chương 32 Màu đỏ tía 02Truyện đánh dấuNhấn để xem...Truyện đang đọcNhấn để xem...Gợi ý truyện

yêu không phải lúc